Tháng Ba, đầu mùa xuân.
Một góc phía đông Nam Hoàng Châu.
Bầu trời một màu nâu đen, tạo cảm giác nặng nề, như thể ai đó vẩy mực lên giấy tuyên chỉ, mực loang khắp bầu trời, nhuộm đen cả tầng mây. Tầng mây trông như núi non trùng điệp, chồng chất lên nhau, phóng ra những tia chớp đỏ rực, kèm theo tiếng sấm ầm ầm vang dội. Tựa như tiếng gầm của thần linh, vang vọng khắp nhân gian.
Mưa máu, như mang theo nỗi bi thương, trút xuống trần gian.
Mặt đất mịt mờ, có một tòa thành hoang tàn, lặng lẽ, u tịch dưới màn mưa máu, không chút sức sống. Trong thành, tường đổ nát, vạn vật khô héo, mục ruỗng; khắp nơi là nhà cửa sụp đổ, và vô số thi thể xanh đen, thịt nát bươm, như lá mùa thu rụng xuống, lặng lẽ mục ruỗng.
Ngày xưa từng là những con phố náo nhiệt, giờ đây chỉ còn lại sự đìu hiu. Từng người người tấp nập ngược xuôi, giờ phút này không một tiếng động. Chỉ còn lại thịt nát bươm, bụi đất và giấy tờ lẫn lộn, tất cả hòa vào một đống bùn máu, không thể phân biệt được, khiến người ta rùng mình.
Không xa, một chiếc xe ngựa đổ nát lún sâu trong bùn lầy, trông thật thảm thương. Phía trước xe treo một con búp bê thỏ, đung đưa theo gió. Lớp lông trắng muốt đã sớm ẩm ướt, nhuốm màu đỏ, trông đầy vẻ âm u, quỷ dị. Đôi mắt đục ngầu, dường như còn vương chút oán niệm, lẻ loi nhìn trân trân những hòn đá lốm đốm phía trước.
Ở đó, một bóng người nằm sấp.
Đó là một thiếu niên khoảng mười ba, mười bốn tuổi, quần áo rách nát, bẩn thỉu vô cùng, thắt ngang lưng một chiếc túi da cũ nát. Thiếu niên nheo mắt, bất động. Cái lạnh thấu xương từ bốn phía xuyên qua lớp áo rách nát của hắn, lan khắp cơ thể, từ từ rút cạn hơi ấm trong người hắn. Cho dù nước mưa rơi trên mặt, hắn cũng không hề chớp mắt, ánh mắt lạnh lùng như chim ưng, dõi về phía xa.
Theo hướng mắt hắn nhìn, cách hắn chừng bảy tám trượng có một con kền kền gầy guộc, đang rỉa xác một con chó hoang đã phân hủy, thỉnh thoảng lại cảnh giác nhìn quanh. Dường như trong khu phế tích nguy hiểm này, chỉ cần một tiếng động nhỏ, là nó sẽ lập tức vỗ cánh bay đi.
Mà thiếu niên, như một thợ săn, kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.
Một lúc lâu sau, cơ hội đến. Con kền kền tham lam cuối cùng cũng hoàn toàn chui đầu vào ổ bụng con chó hoang.
Lập tức, thiếu niên nheo mắt, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo. Thân hình hắn như tên bắn, vút lao ra, nhắm thẳng con kền kền. Tay phải thoăn thoắt, hắn rút ra một que sắt từ chiếc túi da đeo bên hông. Mũi nhọn của que sắt lóe lên ánh thép sắc lạnh.
Có lẽ cảm nhận được sát khí, ngay khoảnh khắc thiếu niên lao tới, con kền kền lập tức nhận ra, kinh hãi vỗ cánh định bay lên.
Nhưng đã chậm.
Thiếu niên vẻ mặt không chút biểu cảm, phóng vút que sắt đen, biến thành một vệt đen xẹt qua không trung.
Phốc!
Que sắt sắc bén xuyên thẳng vào đầu con kền kền, đầu nó bị xuyên thủng, vỡ nát và chết ngay lập tức.
Lực phóng mạnh mẽ khiến xác con kền kền văng ngang, "phịch" một tiếng, găm chặt vào chiếc xe ngựa gần đó. Con búp bê đỏ máu trên xe bị chấn động, càng lúc càng rung lắc dữ dội.
Vẻ mặt thiếu niên vẫn bình tĩnh, tốc độ từ đầu đến cuối không hề chậm lại, hắn lao thẳng đến chỗ chiếc xe, vừa tới nơi đã một tay nắm lấy xác con kền kền cùng cây que sắt. Lực mạnh đến mức cây que sắt cắm sâu vào xe ngựa một đoạn, khi hắn rút ra, chiếc xe cũng vỡ toang một mảng. Xong xuôi, hắn không hề quay đầu lại, mà nhanh chóng bỏ đi dọc theo con phố.
Gió, vào lúc này dường như càng lúc càng lớn hơn, trong khi con búp bê đỏ máu trên xe ngựa vẫn còn rung lắc, nó như thể đang đăm đăm nhìn theo bóng thiếu niên khuất dần. Hắn chạy càng lúc càng xa.
Gió quả thật càng lúc càng lớn, cuốn theo những hạt mưa lạnh buốt, lướt qua người thiếu niên trong bộ quần áo mỏng manh. Thiếu niên bất giác khẽ rùng mình, lông mày hơi nhíu lại, hắn rụt vạt áo, rồi thở hắt ra một tiếng. Hắn ghét cái lạnh.
Cách chống lại cái lạnh là tìm một nơi trú gió tránh mưa để nghỉ ngơi, nhưng lúc này, thiếu niên vẫn lao nhanh trên đường, tốc độ không hề chậm lại chút nào, từng gian cửa hàng tàn tạ lướt qua trước mắt hắn. Hắn không còn nhiều thời gian. Vì săn kền kền mà hắn đã tốn quá nhiều thời gian, hôm nay, hắn còn một nơi chưa đến.
"Chắc là không xa đâu." Thiếu niên khẽ tự nhủ, mắt nhìn về phía cuối đường rồi lao nhanh tới.
Trên đường đi về phía trước, dễ dàng nhìn thấy vô số xác chết xanh xám, khuôn mặt họ vô cùng dữ tợn, như toát ra hơi thở tuyệt vọng, muốn ám ảnh tâm trí thiếu niên. Nhưng thiếu niên đã quen rồi, không thèm liếc mắt nhìn.
Thời gian dần trôi, thiếu niên thỉnh thoảng ngước nhìn bầu trời, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, dường như đối với hắn, sự thay đổi của sắc trời còn đáng sợ hơn cả những xác chết kia. Cũng may không lâu sau, khi thấy một tiệm thuốc đằng xa, thiếu niên thở phào nhẹ nhõm rồi lao nhanh tới.